Bail-Out / Bảo Lãnh; Cứu Trợ Tài Chính

Bail-Out / Bảo Lãnh; Cứu Trợ Tài Chính

Định nghĩa

Bailout: Cứu trợ tài chính

Khi một doanh nghiệp, hay một ngành gặp khó khăn nghiêm trọng, đến mức khó có thể tồn tại được nữa,  thì các tổ chức hay chính phủ sẽ cứu trợ tài chính để ngăn chặn những hậu quả do những khó khăn này gây ra. Đặc biệt những doanh nghiệp hay ngành này thu hút một số lượng lao động lớn, và nếu như doanh nghiệp hay ngành bị phá sản thì một số lao động này sẽ rơi vào tình trạng thất nghiệp. Hoặc khi doanh nghiệp hay ngành sụp đổ sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ nền kinh tế.

Cứu trợ tài chính có thể được tài trợ dưới các hình thức : các khoản vay, trái phiếu, cổ phiếu, hoặc tiền mặt. Những tài sản cứu trợ có thể phải hoàn trả lại hoặc không cần trả lại tùy theo từng trường hợp. 
Ví dụ : Chrysler, một công ty sản xuất ô tô lớn ở Mỹ đã cần được cứu trợ tài chính trong những năm đầu của những năm 1980. Chính phủ Mỹ cung cấp khoảng 1,2 tỷ đô la cho doanh nghiệp này. Chrysler đã có thể trả lại toàn bộ số tiền cứu trợ và hiện tại vẫn là 1 hãng làm ăn có lãi.

Hoặc ở Việt Nam, một số doanh nghiệp được cứu trợ tài chính trọn gói như dệt may Nam Định, VISERL.. vào những năm 1997 – 1998.

Hỗ trợ tài chính còn được trao cho các ngân hàng thương mại, quỹ tín dụng hay những tổ chức tài chính khác tránh khỏi những thiệt hại nghiêm trọng do các khoản vay bị mất, tình trạng thị trường xấu đi, hoặc người gửi tiền đột ngột rút tiền khỏi ngân hàng. Khi đó, ngân hàng nhà nước sẽ cứu trợ tài chính cho các tổ chức này, hoặc sẽ được các tổ chức tài chính mạnh khác mua lại.

Ví dụ: trong trường hợp của ngân hàng ACB những năm 1997- 1998, các khách hàng đồng loạt rút tiền khỏi ngân hàng gây ra tình trạng thiếu hụt tiền mặt nghiêm trọng, gây ảnh hưởng lớn tới cả hệ thống ngân hàng và nền kinh tế. Khi đó, Chính phủ quyết định cứu trợ tài chính cho ngân hàng này.

Bail-out Package: Cứu trợ trọn gói: Các khoản cứu trợ không phải hoàn trả lại.

SotayKinhdoanh.com giải thích

Bảo lãnh trong kinh tế hoặc tài chính là một thuật ngữ dùng để miêu tả một tình huống trong đó một tổ chức đã bị phá sản hoặc chuẩn bị phá sản, như một tập đoàn hay một ngân hàng, được giúp tăng khả năng thanh khoản, để hoàn thành được nghĩa vụ trả nợ trong ngắn hạn. Hành động Bảo lãnh được thực hiện bởi chính phủ hoặc các consortium của nhà đầu tư, họ sẽ yêu cầu quyền kiểm soát thực thể đang gặp khó khăn đó với cái giá mà họ đã nhận.

Hành động chính phủ bảo lãnh một tập đoàn gây ra nhiều tranh cãi bởi vì phá sản được coi là sự thất bại trong việc đáp ứng nhu cầu của khách hàng; vì vậy hành động bảo lãnh của chính phủ chỉ được coi là một biện pháp can thiệp vào nhu cầu thị trường. Nói tóm lại, điều này có nghĩa rằng chính phủ buộc khách hàng phải cư xử theo cách có cưỡng chế chứ không phải theo tự ý của mình. Theo Trường kinh tế Australia, sự xuất hiện các tổ chức độc quyền bị cho là do sự can thiệp của chính phủ nhằm bảo vệ những công ty quản lí kém và hoạt động tham lam trong nhiều nghành nghề, mà nhẽ ra các lực lượng thị trường đã làm các công ty này co hẹp lại thành các công ty nhỏ hơn và hoạt động chuyên môn hóa hơn.